Quán Cơm Âm Phủ tại số 51 đường Nguyễn Thái Học kinh doanh từ năm 1916 đến nay, món tủ của quán là một đĩa cơm trắng trông có vẻ giản dị, kèm theo thịt kho, thịt nướng thái lát, tôm, chả trứng, dưa leo muối chua cùng bảy tám món khác được xếp gọn gàng, màu sắc phong phú, cách ăn tự do, muốn trộn thế nào cũng được. Cái tên 'Cơm Âm Phủ' nghe có phần đáng sợ, lại chính là điều khiến người ta tò mò nhất.
Quán trăm năm và một cái tên chưa có lời giải
Mục từ 'Cơm âm phủ' trên Wikipedia tiếng Việt xác nhận sự tồn tại của món ăn này, quán kinh doanh từ năm 1916 đến nay đã hơn một trăm năm, là đối tượng được truyền thông địa phương và VinWonders cùng các trang du lịch khác đưa tin lâu dài. Điều thú vị là, nguồn gốc của cái tên 'Cơm Âm Phủ' cho đến nay vẫn lưu truyền hai phiên bản khác nhau.
Hai cách lý giải, thành thật trình bày song song, không thiên vị bên nào
Một cách nói cho rằng, có vị vua triều Nguyễn nào đó khi vi hành gặp một người phụ nữ nghèo dùng bữa cơm đơn sơ duy nhất trong nhà để tiếp đãi, nhà vua cảm động trước tấm lòng này nên đã đặt cho món cơm cái tên mang tính tương phản này; cách nói khác lại cho rằng bắt nguồn từ đầu thế kỷ 20, khi những người phu xe, cửu vạn ăn khuya trong những quán nhỏ tối tăm, ánh đèn trong quán lờ mờ, giống hệt khung cảnh âm phủ trong trí tưởng tượng dân gian, nên mới có cái tên dân dã này. Cả hai cách nói này đều thuộc dạng giai thoại truyền miệng, chưa tìm được tài liệu gốc nào có thể phân định đâu mới là đáp án chính xác, ở đây xin thành thật trình bày song song cả hai cách nói, không cố ép chọn một bên.
Ăn ở đường Nguyễn Thái Học như thế nào
- Cơm Âm Phủ nằm ở số 51 đường Nguyễn Thái Học, kinh doanh từ năm 1916 đến nay, là quán trăm năm có thâm niên có thể kiểm chứng.
- Món ăn kèm phong phú, nên trộn hết vào nhau mà ăn, hương vị sẽ trọn vẹn hơn là ăn tách riêng từng món.
- Gọi món bằng tiếng Việt có thể nói 'Cho tôi một đĩa cơm âm phủ'.
Nguồn gốc tên gọi đừng chỉ tin một cách nói
- 'Vua vi hành' và 'quán tối tăm lúc đêm khuya' là hai phiên bản truyền miệng đã lưu truyền từ lâu.
- Cả hai cách nói đều không có tài liệu gốc nào để phân định đúng sai, phù hợp để xem như một giai thoại dân gian thú vị.
- Tên gọi tuy nghe có vẻ đáng sợ, nhưng thực chất chỉ là một đĩa cơm gia đình với món ăn kèm phong phú, không cần nghĩ ngợi quá nhiều.
Một cái tên nghe như chuyện ma, thứ nó chứa đựng thực ra chỉ là một đĩa cơm gia đình bình dị nhất — ngay cả khi đặt tên, người Huế cũng giữ lại cho mình một chút hài hước mơ hồ.